Thứ Hai, ngày 22 tháng 10 năm 2012

Bánh mỳ

Bánh nướng bằng nồi nướng thủy tinh, sản phẩm lúc mới ra lò rất đẹp, vàng ươm, giòn rụm...
Mẹ không ngờ là mẻ bánh đầu tiên đã thành công rồi. Làm bánh đâu có khó nhỉ?
Nhìn Mít say mê ăn thế này, mẹ nào mà lại không muốn làm tiếp cơ chứ !
Bánh mỳ chấm sữa đặc là món khoái khẩu của Mít, trong khi anh Tít nhất định chỉ ăn kèm trứng chiên và xúc xích
Chiếc bánh này mẹ nướng chưa kỹ lắm, định bụng để sáng hôm sau nướng lại cho giòn, ngoảnh đi ngoảnh lại con đã xé ra chén gần hết.
Con nhím lông nhọn này rất xinh, Mít thích quá ghé miệng vào cắn luôn 2 cái tai


Làm kem

 Anh Tít náo nức đã từ lâu về việc làm kem que, mẹ hứa mãi mới mua được khuôn kem về. Ngay hôm mang về, anh ta đã pha một cốc nước chanh, đổ vào các khuôn kem để thành món "kem chanh" của anh ấy. Mẹ cũng lấy hai hộp sữa chua đổ vào khuôn thành 3 chiếc kem sữa chua cho Mít. Cả hai đều rất hỉ hả.   
 Đến chủ nhật tuần này, mẹ mới có thời gian để làm kem chanh leo, khỏi phải nói hai anh em khoái chí thế nào.



  Thành phẩm đây, rất mượt mà nhẵn nhụi dù không có kem tươi:


Giống nhau


Anh em mà, nên dáng nằm cũng giống nhau



Thứ Bảy, ngày 20 tháng 10 năm 2012

Tình yêu giản dị và bền vững nhất

Có phải vì thời xưa, mẹ yêu ít quá, nên chả có "lời tỏ tình" nào khiến mẹ xúc động như lần này?
 
Sáng 20/10 nhận tấm bưu thiếp của con mà mẹ bồi hồi, ngày 20/10 năm nay mẹ cảm thấy có ý nghĩa nhất xưa nay, chắc là bởi vì mẹ đã đang bắt đầu một tình yêu mới, tình yêu chính bản thân mình!

Chủ Nhật, ngày 16 tháng 9 năm 2012

Tít Mít làm bánh Trung thu

    Mẹ thật dũng cảm quyết định làm bánh Trung thu khi mà chưa bao giờ làm bánh ( tất nhiên là  trừ mấy thứ bánh trôi, bánh rán, bánh khoai, bánh xèo bánh nhúng quá thông dụng...), và chả có đồ dùng gì cả, mỗi cái nồi nướng thủy tinh
      Ba mẹ con đi mua nguyên liệu và anh Tít tự chọn một cái khuôn bánh, thế là a lê hấp, 3 mẹ con cùng làm.



 

 Sản phẩm đây, ngoài nhìn đẹp hơn nhé
 
 
 Bánh còn vương 1 ít bột, là do khi đã đóng khuôn xong thì Mít rắc thêm vào
 Anh Tít rất hào hứng tạo hình, đây là hình con cá sấu đã bị Mít vặt mất chân


Thứ Hai, ngày 02 tháng 4 năm 2012

Light it up blue

Anh em nhà Tít Mít hưởng ứng ngày thắp sáng ngọn đèn xanh 2/4/2012
Ba mẹ con tập trung tại trường quá sớm, từ nhà đi Mít rất vui vẻ hào hứng nhưng nhìn thấy cổng trường là anh ta ăn vạ. nhất định ko chịu vào, mẹ phải dắt anh ta đi lòng vòng, anh ta giữ vẻ mặt thế này đây...




Sau mẹ phải cử anh Tít đi mua kem và sữa chua, thì mới yên ổn như thế này trong khi chờ thầy giáo và các bạn khác...
 Đây là gian hàng của ÁNH SAO, phía trước có rất nhiều đồ chơi bằng gỗ do thầy giáo tự làm mà mẹ quên không chụp, biển hiệu cũng do thầy giáo tự làm luôn.


Ảnh chụp bên trong gian hàng cùng hai vợ chồng cô Duyên thày Lịch, 2 người như bố mẹ nuôi, rất yêu quý tận tình với Mít...


Mít sà xuống hăng say chơi trò bắt cá, anh ta không thèm câu mà thò tay vớt cá, ặc ặc...

Chán rồi anh ta chạy ra chơi trò khác, tự thử nghiệm tất cả các trò chơi, mà khoái nhất là trò nhún nhảy trên nhà phao. Cái bậc cao thế mà anh ta tự leo lên được, cũng có lúc khó khăn thì bíu tay cầu cứu người bên cạnh.


Chơi chán lại tự chạy về "nhà" bắt cá tiếp.


Anh ta tự tiện xông vào gian hàng của một trường ở Hải Phòng, điềm nhiên chén bim bim và chơi cái này say mê, có lúc sướng lên cầm cả đồ chạy lên nhà phao. 


Hội tổ chức trong sân trường cấp 2 Giảng Võ.Lần đầu tiên mẹ đưa anh ấy đi chơi mà lại an nhàn đến thế. Anh ấy tự chạy đi tìm trò chơi, tự chơi, khám phá hết từng chỗ. Đói thì chạy đi giật bánh mỳ, bim bim của bạn khác chén, khát thì lấy sữa,  giành nước của người khác uống. Tính sơ sơ, anh ấy “cướp” được 2 mẩu bánh mỳ, 1 gói bim bim bự, 1 hộp sữa và nửa chai nước… Được cái là ở đây toàn “nhà ta” nên mẹ cũng chả áy náy gì.
Mẹ khỏe re, chỉ việc ngồi ung dung trên ghế thưởng thức văn nghệ, để mắt đến anh ý một tý thôi.



 Đây là hai mẹ con bạn Muỗm, bạn này kém mình vài tháng, nhưng tăng động chạy nhảy kinh khủng, thoắt cái đã mất hút, mẹ bạn ấy thì bụng to, cứ phải đuổi theo con thật tội.


Đến phần biểu diễn văn nghệ, rất đặc biệt, từ giám khảo đến các diễn viên.
Mở màn là tiết mục múa Alibaba của trường Mít, cô giáo đứng hẳn lên sân khấu phụ họa.



Tiết mục biểu diễn của các anh chị lớn, chỉ vài động tác như thế này,



mà vẫn phải có cô đứng dưới khán đài làm mẫu


anh này lên hát đơn ca, tiếng Anh hẳn hoi nhé, bài Hotel California, vì người phụ trách loa đài ko tìm được nhạc nên anh nhất định không hát, cứ nhắc Hotel California, karaoke rồi nhảy xuống tự tìm  nhạc

Còn rất nhiều tiết mục văn nghệ khác, rất đặc biệt. Tất cả đều nhận được sự cổ vũ rất nhiệt tình của khán giả.
Và mẹ, mặc dù đã quen với sự đặc biệt đó mấy năm nay rồi,
mà hôm nay, ngồi xem biểu diễn, giữa ban ngày, giữa bao nhiêu người
nghĩ đến tương lai của con
nghĩ đến chặng đường đơn độc một mình trước mắt
mẹ không kìm được nức nở khóc,
rồi lại cười, vì chả ai giống như mình, mọi người nuốt hết nước mắt vào lòng rồi 
 
Suốt buổi chiều cứ khóc cười như thế.
Cả đêm về, nước mắt cứ ứa ra, bất cứ lúc nào như thế
Cả ngày hôm sau đi làm, nước mắt vẫn ứa ra, bất cứ lúc nào như thế
Lần đầu tiên mẹ khóc dễ dàng như thế
Lần đầu tiên mẹ khóc nhiều như thế
Lần đầu tiên mẹ khóc vì Mít, 
mà lại không phải vì Mít, Mít ơi !