Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009

Tự phục vụ

Dạo này, chiến lược giáo dục của mẹ là để hai anh em mình tự phục vụ Suỵt, cái này mẹ đề ra lâu lắm rồi, bắt đầu từ việc ăn của anh Tít mà đã có hiệu quả đâu. Mẹ chả có kiên nhẫn mà đợi anh Tít anh ấy tự xúc ăn, có khi khản cả giọng vì vừa nịnh vừa giục rồi mà anh ấy vẫn chưa ăn xong bữa. Để xem đợt này có khá khẩm gì hơn không nào...

Anh Tít chơi xong phải tự cất đồ chơi , tự cất hộp màu nếu không mẹ sẽ bảo chị Mơ mang ra thùng rác vứt đi.Anh Tít đi về sinh xong phải tự lau, mẹ sẽ đứng bên cạnh chỉ đạo và lau lần cuối để chắc chắn xem anh đã làm sạch được chưa. Cả việc rửa tay xà phòng, cô giáo dạy ở lớp rồi, về nhà mẹ vẫn đứng bên cạnh kiểm tra. Chắc tại anh Tít chuyên đứng mân mê bánh xà phòng thơm, rửa tay hàng nửa tiếng vẫn chưa xong. Còn mình á, mình chả thế đâu. Mình có chiêu khác cơ.

Bắt đầu từ một hôm mình đang chơi trong bếp thì mót tè quá, lại thấy một cái lỗ ngồ ngộ. Thế là mình vén quần tè một bãi.Cái lỗ này ngày xưa bố mình làm để thoát nước trong bếp mà mình chả thấy nước thoát ở đấy bao giờ, chỉ để hứng bụi mà thôi, mình tè vào để thử xem nó có thoát nước được không ý mà... Thế mà mẹ cứ trầm trồ khen ngợi, mẹ nói giỏi quá chả ướt quần tẹo nào. Thế là từ ấy, đi tè mẹ chỉ dắt mình ra chỗ bồn cầu, chỉ cho mình phải tè vào đó chứ không vạch quần hộ mình, mẹ bảo để mình tự phục vụ...

Được thể, lúc nào mẹ cũng nhắc chị Mơ và bố là để mình tự làm. Mẹ nói và làm luôn. Bắt đầu từ món mỳ tôm tâm huyết của mình, mẹ dúi cái thìa vào tay mình, rồi thay vì gắp liên tục mỳ cho cái mồm lúc nào cũng hau háu của mình thì mẹ gắp từng sợi lên, thổi cho nguội bớt rồi để vào thìa, tay trái mẹ đỡ tay mình , còn tay phải mẹ thì cầm đũa đỡ dưới thìa của mình để mình có thể đưa chính xác vào miệng mà không đổ vào quần áo. Ối giời, tưởng gì chứ cái trò naỳ dễ ợt mà, mình làm được ngay.Mẹ cứ trầm trồ khen và tiếc rẻ sao không dạy mình sớm hơn. He he, kể ra tự xúc vào miệng ăn cũng khoái. Chỉ bực cái là mình tự xúc thì lâu ơi là lâu, cái miệng mình không có cơ hội làm việc hết công suất.

Rồi mẹ bẻ bánh mỳ giòn tan ra từng miếng nhỏ, cho vào cái bát đỏ của mình. Rồi giao cho mình cái thìa để mặc mình muốn làm thế nào thì làm.Xời, chuyện nhỏ, mình tự xúc được chứ, miếng nào mà lỡ rớt ra ngoài thì mình thò tay nhặt cho vào mồm. Ngại gì.

Cả uống nước mẹ cũng rót một chút rồi đưa cho mình, kệ mình từ cầm cốc uống. ( Tại hôm trước cô Hằng kiểm tra, hỏi mẹ mình tự cầm cốc uống nước được chưa, mẹ trả lời là chưa, trong khi cô đưa cho mình cốc nước thì mình cầm uống gọn gẽ, chả rớt ra nogài tẹo nào.- Mẹ thật quá là quan liêu!) Bây giờ mỗi khi uống nước, dù mẹ rót cho mình có tý tẹo, thì mình cũng chả uống hết đâu. Mình sẽ bớt lại một tý, rồi đổ xuống bàn hay xuống sàn để nghịch, hí hí....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét